Việc Giám đốc Công ty Việt KTV bị khởi tố với cáo buộc sao chép trái phép khoảng 1.500 tác phẩm âm nhạc để tích hợp vào đầu karaoke và kinh doanh không chỉ là một vụ án hình sự. Đây có thể trở thành dấu mốc buộc thị trường Việt Nam đang hoạt động kinh doanh dựa trên các tác phẩm bản quyền âm nhạc nói riêng và các sản phẩm sáng tạo văn học nghệ thuật nói chung để thay đổi căn bản cách nhìn về giá trị của bản quyền và lao động sáng tạo.
Theo thông tin ban đầu, từ năm 2023 đến tháng 6-2026, doanh nghiệp (công ty TNHH tập đoàn điện tử Việt KTV) đã phân phối 919 thiết bị karaoke, bị xác định thu lợi bất chính khoảng 852 triệu đồng. Qua rà soát hơn 41.000 tệp dữ liệu, khoảng 1.500 tác phẩm thuộc phạm vi quản lý của Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam được xác định bước đầu là đã bị khai thác trái phép, với thiệt hại tạm tính khoảng 600 triệu đồng. Các con số và trách nhiệm pháp lý cuối cùng vẫn phải được cơ quan tiến hành tố tụng xác minh, kết luận theo quy định pháp luật. Bài viết trên Tuổi Trẻ Online
Ba nhạc sĩ Huy Tuấn, Nguyễn Hồng Thuận và Võ Thiện Thanh cùng đưa ra một thông điệp rõ ràng:
- Không thể tiếp tục coi các tác phẩm âm nhạc và nội dung trên Internet là nguồn tài nguyên miễn phí để sao chép rồi khai thác thương mại tự do vi phạm pháp luật.
- Việc một bài hát được phổ biến rộng rãi hoặc giúp tác giả nổi tiếng hơn không thể được sử dụng làm lý do để doanh nghiệp né tránh nghĩa vụ xin phép và trả tiền bản quyền.
- Mọi chủ thể hưởng lợi từ tác phẩm đều phải có trách nhiệm chia sẻ giá trị một cách công bằng với người đã đầu tư trí tuệ, thời gian, tài chính và cảm xúc để tạo ra tác phẩm.
- Việc xử lý nghiêm hành vi xâm phạm bản quyền này sẽ bảo vệ người sáng tạo, lập lại môi trường cạnh tranh lành mạnh và thúc đẩy doanh nghiệp chủ động xin phép, trả phí, sử dụng tác phẩm đúng phạm vi được cấp phép bản quyền.
Vụ việc không chỉ liên quan đến âm nhạc. Nó gửi đi một thông điệp rộng lớn hơn đối với toàn bộ nền kinh tế sáng tạo tại Việt Nam từ nay trở đi:
Quyền sở hữu trí tuệ — bao gồm quyền tác giả, quyền liên quan, quyền đối với nhãn hiệu, sáng chế và kiểu dáng công nghiệp — phải được tôn trọng và bảo vệ thực chất.
Một đất nước không thể trở nên giàu mạnh nếu thành quả trí tuệ bị sao chép, chiếm đoạt và kinh doanh trái phép; nếu người sáng tạo nghèo đi, còn người khai thác trái phép lại làm giàu từ công sức của họ.
Ngược lại, khi quyền sở hữu trí tuệ được bảo vệ nghiêm minh:
- Người sáng tạo có thể sống tốt và làm giàu chính đáng bằng tài năng của mình;
- Doanh nghiệp có động lực đầu tư vào nghiên cứu, thiết kế, công nghệ và thương hiệu;
- Những người sáng tạo chân chính được xã hội tôn vinh;
- Thành công của họ trở thành hình mẫu và nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ;
- Việt Nam từng bước hình thành nền kinh tế tri thức và công nghiệp văn hóa có sức cạnh tranh toàn cầu.
Đã đến lúc xã hội phải nhìn nhận sáng tạo là một loại tài sản có giá trị thực được luật pháp bảo vệ như mọi loại tài sản vật chất hữu hình khác, chứ không phải “của miễn phí”. Khai thác tài sản trí tuệ của người khác để kinh doanh mà không xin phép, không trả tiền không phải là “dùng chùa” — về bản chất, đó là hành vi chiếm đoạt tài sản, giá trị sáng tạo của người khác.
Muốn Việt Nam thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình, trở thành một quốc gia hùng cường và “sánh vai với các cường quốc năm châu”, chúng ta phải xây dựng một nền văn hóa biết tôn trọng trí tuệ, bảo vệ sáng tạo và trả công xứng đáng cho những người tạo ra giá trị.
Hãy để người sáng tạo chân chính được tôn vinh và trở nên giàu có bằng chính thành quả sáng tạo của mình. Bởi bảo vệ người sáng tạo hôm nay chính là đầu tư cho tương lai của Việt Nam.”







